Mẹ chồng tôi chửi xong thì đứng dậy nghiêm mặt chỉ thẳng tay vào mặt anh, nước mắt rưng rưng vì quá tức giận bà nói:

Chồng đánh vợ thai đôi ngất xỉu, mẹ chồng: Bố anh cũng làm vậy khi tôi bầu anh thì tốt! - Hình 1

Tôi quen chồng trong một lần giao bún đến cửa hàng nhà anh. Nhà tôi chuyên bún, quẩy, giò… mấy thứ phục vụ cho quán ăn. Còn nhà anh bán hàng quán. Chúng tôi đều ở Hà Nội nhưng cũng là dân lao động, đầu tắt mặt tối cũng vì đặc thù của công việc kinh doanh buôn bán là như vậy.

Ngày đầu tán tỉnh anh ngọt ngào lắm, quan tâm chiều chuộng từng chút một, cứ rảnh là anh lại sang đón tôi đi ăn đi chơi. Vậy mà tôi không ngờ có ngày tôi lại bị chồng đánh lúc đang mang th.ai đôi đến ngất xỉu.

Bố mẹ tôi thì ái ngại việc tôi quen anh với lý do:

– Bố mẹ nhìn nó thấy cục tính, vũ phu kiểu gì ấy, thôi con đừng quen nó nữa. Thiếu gì người ngoài kia sao cứ phải là nó.

– Mẹ cứ ác cảm với anh ấy, anh ấy trông thế thôi chứ tốt với con lắm mẹ ạ.

– Kinh nghiệm nhìn người bao lâu nay của mẹ không sai được đâu. Mà sai thì cũng chả sao, con thiếu gì người để chọn mà cứ nhất định phải hẹn hò với thằng đó.

Tôi bỏ ngoài tai những điều mẹ nói, cứ nhất quyết quen anh bằng được. Anh cũng hiểu ý của bố mẹ tôi nên ra sức lấy lòng họ. Cứ rảnh là anh lại sang phụ giúp bố mẹ tôi giao, nhận hàng. Nhà có công việc gì là anh đều tận tình giúp đỡ. Nỗi lo lắng của mẹ tôi cũng vì thế mà bị lãng quên đi. Mẹ cũng sắp tin rằng anh là người tử tế.

Chúng tôi cưới nhau trước sự đồng ý của hai bên gia đình, hai vợ chồng vui mừng lắm.

Lấy nhau về, mẹ chồng cho chúng tôi ra ở căn nhà gần cửa hàng kinh doanh của gia đình để tiện giúp đỡ bố mẹ buôn bán, vì ở nhà hiện tại nhỏ quá và đã dành ra 3 tầng để làm quán ăn rồi nên không còn chỗ nào cho hai vợ chồng tôi ở.

Mẹ chồng tôi tốt bụng lắm, bà cứ hay nói:

– Con chẳng phải kiếm việc gì xa xôi, cứ về phụ mẹ làm, hàng tháng mẹ trả con tiền tiêu không phải lo tiền nong hàng tháng. Sau mẹ già yếu đi không làm được nữa thì quán bún này cho hai đứa con tiếp quản.

Ai chứ mẹ chồng tôi thì tôi tin lắm, bởi tôi biết ngay từ đầu bà rất quý tôi rồi. Lúc còn yêu nhau thỉnh thoảng bà cứ gạn hỏi:

– Con chắc chứ, chắc chắn sẽ lấy con trai bác chứ, con thấy nó có quan tâm chăm sóc cho con không?

– Dạ anh ấy tốt với con lắm ah, bác cứ yên tâm.

Tưởng cuộc sống như thế là may mắn, ai ngờ đâu… Đầu tiên tôi phát hiện chồng không hề thương xót vợ.

Ngày nào anh cũng đòi hỏi và chẳng hề nhẹ nhàng từ tốn. Nhớ lại đêm tân hôn mà tôi còn kinh hãi, anh cứ thế lao vào như con hổ đói mồi, ngấu nghiến mặc cho tôi cầu xin anh hãy từ từ vì tôi chưa quen.

Sau đó tôi phát hiện chồng là kẻ chơi lô đề , cờ bạc. Anh thường xuyên tụ tập bạn bè rượu chè, rồi chơi cá độ. Toàn những thứ mà trước đây anh chưa bao giờ để lộ cho tôi biết. Tôi phản đối ngăn cản thì anh gằn mặt: “Cái này thằng nào chả chơi, vừa mới về đã thích lên làm quản lý chồng à”.

Tôi không thể ngờ anh trở mặt nhanh hơn lật bàn tay như thế, những lời ngọt ngào trước đây biến mất thay vào đó là những câu từ cục súc vô học.

Có lần tôi bị chồng tát sưng má vì tội cằn nhằn không đưa tiền cho anh cá độ bóng đá. Tôi khóc sưng mắt, hôm sau đi làm mẹ chồng tôi hỏi:

– Con ơi, con làm sao thế, Thằng Tùng nó làm gì con à. Có gì con phải nói với mẹ nhé, mẹ giúp con xử lý nó.

– Anh ấy tát con vì không đưa tiền cho anh ấy chơi cá độ mẹ ạ.

– Chết dở, thằng này vẫn chứng nào tật ấy rồi, tưởng gặp được người yêu thương thì sẽ tu tâm dưỡng tính, ai ngờ. Mẹ thay mặt nó xin lỗi con nhé, để mẹ bảo ban nó.

Hôm đó mẹ chồng tôi gọi chồng tôi về mắng cho một trận kinh hoàng, đại loại là chửi chồng tôi còn bênh vực tôi. Lúc bà đi.ên lên trông bà cũng ghê gớm lắm. Chồng tôi có vẻ cũng sợ nên chẳng nói năng gì.

Đỉnh điểm là lúc tôi bầu si.nh đôi lại gần đến tháng đẻ vậy mà vẫn bị chồng đánh. Chẳng là lâu nay tôi đi làm dành dụm được ít tiền để nhờ ngày sinh con có cái mà chi tiêu thì chồng tôi biết được mang đi chơi cờ bạc rồi thua hết.

Tôi tìm thì chẳng thấy tiền đâu hỏi thì chồng thờ ơ:

– Đánh bạc thua hết rồi.

– Anh điên rồi, anh có biết đó là tiền dành dụm để em sinh con sắp tới không? Sao lại lấy cả tiền của con thơ đi mà cờ bạc như thế. Anh có phải là bố, là chồng nữa không thế hả.

– Con mụ già mồm này, tiền trong nhà tao, tao thích thì tao lấy, loại như cô quyền gì mà cấm cản.

– Anh đúng là đồ rác rưởi.

Thế rồi anh ta lao vào đạp tôi một cái vào đùi khiến tôi ngã dúi dụi vào thành giường, tôi đau đớn quá miệng lẩm bẩm còn tay thì với chiếc điện thoại gần đó gọi cấp cứu sau đó gọi cho mẹ chồng:

– Mẹ cứu con, anh ấy đạp con ngã, có khi con sắp sinh rồi mẹ ạ.

Mẹ chồng tôi hốt hoảng chạy sang, bà lao vào rồi hét lên thất thanh:

– Anh là cái loại gì chứ không phải loại người nữa rồi. Vợ anh bầu bí thế mà còn dám đá.nh nó ra nông nỗi này. Trời ơi, nó là con của anh, là m.á.u th.ịt của anh đấy thằng vũ phu. Sao trước tôi mang bầu anh, bố anh không đạp cho tôi cái như thế này có phải tôi không phải đẻ anh như bây giờ rồi không.

Mẹ chồng tôi chửi xong thì đứng dậy nghiêm mặt chỉ thẳng tay vào mặt anh, nước mắt rưng rưng vì quá tức giận bà nói:

– Từ nay tôi sẽ từ mặt anh… Cút. Gia đình tôi không cần loại bất trị như anh.

Tôi đau quá ngất đi, mẹ chồng đưa tôi vào viện cấp cứu. Cũng may 2 đứa trẻ trong bụng không bị ảnh hưởng gì mẹ chồng tôi mới thở phào nhẹ nhõm. Bà nắm chặt tay tôi thì thào:

– Mẹ xin lỗi con vì không nói trước với con về chồng con, tại mẹ nghĩ nó đã thay đổi rồi, ai ngờ. Con cứ làm con của mẹ, còn nó con đừng quan tâm nhé.

Thế nhưng ít hôm sau chắc anh đã hiểu ra được chuyện hay sao mà cứ tự dưng mang cơm vào viện cho tôi ăn rồi chẳng nói chẳng rằng ở đó chăm sóc tôi từng ly từng tí. Tôi cũng còn giận nên chả thèm hỏi han gì.

Lát sau anh mở lời:

– Anh sai rồi, anh xin lỗi em. Anh đúng là thằng kh.ốn nạn nhất cái Việt Nam này mất, đến vợ con mình cũng đòi đá.nh đ.ậ.p thì đúng là anh chẳng ra cái quái gì. Nhưng anh biết sai rồi, em cho anh xin lỗi và cho cơ hội để anh sửa lỗi nhé. Anh có vợ, có bố mẹ, con cái yêu thương vậy mà lại không sớm nhận ra cứ ham mê những điều x.ấ.u xa tội lỗi. Tha thứ cho anh nhé. Em có tha thứ cho anh thì mẹ mới tha thứ cho anh được. Em đồng ý đi nhé.

Lần đầu tiên từ lúc yêu nhau đến giờ tôi mới thấy anh có thái độ chân thành như thế. Tôi chẳng nói đồng ý hay không mà chỉ bảo: “Thời gian sẽ trả lời tất cả hãy cứ làm tốt đi khắc sẽ được công nhận thôi”.

Anh như hiểu ý ôm tôi vào lòng, tôi biết vậy là đã có con đường để chồng quay lại rồi. Tôi thật sự rất cảm ơn mẹ chồng, nhờ có bà mà tôi mới có được hạnh phúc tròn đầy như vậy.

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here